[Dịch|Drop|HunHan] Sói (Chương 1)

tumblr_msoenxzCpD1sgeoq0o1_500Chương 1: Những đứa trẻ

“Ow!” Luhan lẩm bẩm khi nó tránh một tảng đá rơi xuống. Nó nhìn lên, đưa tay che mắt khỏi ánh sáng mặt trời và xác định kẻ tấn công mình. Thật không may, một hòn đá khác bay xuống và rơi trúng giữa hai mắt nó. “Chết tiệt!” Nó ngã nhoài ra phía sau và nằm xòng xoài ra đất, tiếp tục hứng một cơn mưa đá ném vào người mình.

“Thôi đi!” Một giọng nói hét lên và Luhan cuộn tròn người nó thành quả bóng vì những hòn đá đó ném thật sự cmn đau. Luhan nghe thấy những tiếng cười the thé và nó nhận ra kẻ tấn công mình, hay đúng hơn, là những kẻ tấn công mình. Nó nghe thấy một chút tiếng la hét và sau đó cơn mưa đá ngừng hằn, cuối cùng nó cũng có thể cử động.

“Tụi nó đã đi hết chưa?” Luhan mệt mỏi hỏi và liếc mắt ra khỏi cái kén của mình. (chịu nha, cocoon = kén, mình chỉ biêt dịch vậy thôi). Nó bắt gặp khuôn mặt lo lắng của Kyungsoo và điệu cười nhếch mép của Jongin ở phía sau.

“Mày không sao chứ?” Kyungsoo hỏi, giúp Luhan đứng dậy và phủi đầu nó.

“Tao không sao!” Luhan nói, phủi bụi bẩn ra khỏi người mình.

“Tao không thể tin được mày lại bị tấn công bởi những đứa trẻ đó một lần nữa! Đây là lần thứ ba trong tuần rồi!” Jongin quang quác, không thể nhịn được cười.

“Im đi!” Luhan cáu kỉnh, gạt Jongin ra. Jongin chỉ cười nhiều hơn, nhanh gấp đôi so với việc thở.

“Vừa rồi nguy hiểm quá!” Kyungsoo nói, cau mày “Tao phải báo với hiệu trưởng của tụi nó”

“Không sao,” Luhan nói “Chúng chỉ là những đứa trẻ. Còn chưa đủ năm tuổi”

“Chính xác! Đó chính là vấn đề!. Nếu từ bé chúng nó đã như thế này..” Kyungsoo dừng lại và ném một ánh nhìn lo lắng cho Luhan. “Mày biết tụi nó trêu mày là bởi vì…”

“Bởi vì tao không có một thằng Alpha! Tao biết, tao biết.” Luhan cắt lời, đảo mắt. “Chúng ta đã bàn xong vấn đề này rồi Kyungsoo.” Kyungsoo thởi dài, lắc đầu.

“Tại sao mày không kiếm bừa một thằng đi.” Jongin hỏi “Không phải là không ai yêu mày. Mày sẽ được cầu hôn ở đây, ở kia thôi mà.”

“Nếu chúng nó không chảy nước dãi như những thằng đần, thì cũng có thể đấy” Luhan trả lời và bắt đầu đi bộ đến trường. “Chúng mày có đi hay không đây?”

“Không phải tất cả bọn họ đều “Chảy dãi như những thằng đần” như mày hùng hồn áp đặt đâu!” Kyungsoo nói. “Thằng hôm qua thì sao. Nó rất tốt mà.”

“Sao mày dám!” Jongin nói, đưa tay lên che miệng làm như đau đớn lắm. “Tao đã nghĩ rằng mày yêu tao!”

“Làm sao?” Kyungsoo hỏi, bơ lác Jongin.

“Nhưng mà thằng đó không… Tao thực sự không thích nó.” Luhan nói, chun mũi mình.

“Luhan!…” Kyungsoo rên rỉ, tựa đầu vào vai Jongin. “Đó không phải là một lí do chính đáng!”

“Aw!! Để nó yên!” Jongin nói, mỉm cười. “Hơn nữa nếu mày chọn bừa ai đó, xong sau đó mày nhớ tao thì sao?”

“Đúng đúng!” Luhan đồng tình, mặt mũi rạng rỡ hơn một tí khi Kyungsoo không ngừng đánh Jongin.

“Được rồi.” Kyungsoo ngẩng đầu, thở dài, lơ đãng liếc nhìn đồng hồ và đôi mắt mở to. “Chết tiệt! 7:57 rồi chúng mày!”

“Đệt! Mr. Park!”

“Tiêu rồi!!! Chạy chạy!!!!”

*

Khi đến nơi, họ đã muộn.

“Các Omega.” Ngài Park nói, cầm một thanh gỗ mỏng. “không bao giờ đến trễ. Vì sao lại thế?” Một cánh tay cừ cuối lớp giơ lên.

“Vâng?”

“Các Omega ở đáy của xã hội.” Sinh viên đó trả lời. “và vì vậy họ không có quyền được đến muộn hoặc không tuân thủ luật lệ.”

“Chính xác.” Ngài Park nói, đưa đẩy thanh gỗ, và quay sang nhìn bộ đôi. “Tại sao các em lại đến muộn thế?”

Luhan nửa muốn chết vì xấu hổ, nửa muốn giết những đứa trẻ. Kyungsoo nhợt nhạt như một tờ giấy, Luhan cảm thấy tệ cho cậu ta trong vài giây nhưng lại nhớ ra rằng cậu ta sẽ không bị phạt.

“Không có câu trả lời?” Kyungsoo nhìn như thể đã chết với mồ hôi chảy ròng ròng và khuôn mặt tái mét, Luhan miễn cưỡng quyết định nó phải mở mồm.

“Em bị ném đá.” Luhan nói “và Kyungsoo đã đến để giúp em, sau đó chúng em tới muộn.”

“Kyungsoo, em cùng đi với Alpha của em đúng không?”

“V-vâng.”

“Rồi, em có thể đi.” Luhan muốn la hét, gào thét và tức giận nhưng một omega phải luôn giữ bình tĩnh và chấp hành mệnh lệnh. Nó biết lí do tại sao Kyungsoo được tha, nếu một omega có một alpha, về mặt kĩ thuật, họ được cho qua tất cả mọi khóa học. Đó là lí do tại sao nó không được tha, nó không có một thằng Alpha chết tiệt nào cả.

“Luhan, bao nhiêu lần em đến trễ rồi?” Kyungsoo ném một cái nhìn xin lỗi đến Luhan khi cậu ta ngồi vào chỗ của mình.

“5”

“Ngửa lòng bàn tay ra.” Luhan giơ lòng bàn tay của mình lên và chờ đợi những cú đánh.

1, Nó nhẫn nhịn và nhăn mặt.

2, Âm thanh roi da là điều tệ nhất. Luhan quyết định. Nó ghét âm thanh mà thanh gậy đó quật vun vút trong không khí.

3, Nó sẽ phải mua một số lô hội lớn.

4, Không cảm xúc.

5, Cái cuối cùng.

“Đi đi”

Luhan đứng dậy từ đầu gối và âm thầm bước đến chỗ của nó cạnh Kyungsoo. Các omega khác ngồi im và nhìn thẳng về phía trước, nhưng nó có thể cảm thấy sự thương hại nơi họ.

“Xin lỗi.” Kyungsoo mở miệng.

“Tao ổn.” Luhan đáp bởi vì nó thấy tồi tệ cho Kyungsoo. Khuôn mặt của cậu ta đỏ lựng và đôi môi của cậu ta kéo xuống thành một cái nhăn mặt. Trông cậu ta gần như người bị đánh vậy. Luhan nghĩ Kyungsoo quá nhạy cảm.

*

“Mày có nhận được bất cứ sự trừng phạt nào không?” Kyungsoo hỏi khi ngồi phịch xuống ghế.

“Duh?” Jongin nói, rút túi của cậu ta ra.”Bởi vì các alpha còn phải dẫn dắt nhóm, làm người đứng đầu và tất cả những thứ nhảm đời đó.” Jongin lục lọi rồi lấy ra một chiếc bánh sandwich.

“Mày nghỉ bao nhiêu buổi?” Luhan hỏi bởi vì nó thực sự tò mò. Nó nhìn xuống hộp cơm của mình, đẩy chúng đi. Nó không đói.

“1.”

“Cái quái gì? Tại sao? Tao 5 lận!”

“Đó là vì mày là một omega.” Jongin khịt mũi trước khi nếm một chút — gà tây hở? — sandwich của cậu ta.

Luhan bỏ qua lời nhận xét và tiếp tục “Jongin? Tại sao  mày ngồi đây? Hôm nay là thứ ba.”

“Tại sao không?” Jongin hỏi dù mồm cậu ta vẫn nhồm nhoàm bánh mì. “Tao muốn dành thời gian cho Kyungsoo.”

“Và?” Luhan hỏi, nheo mắt vì hành động có chút đáng ngờ của Jongin – cậu ta đang đỏ mặt và đổ mồ hôi.

“Đúng rồi!” Luhan ngửi trong không khí và nhăn mặt lại.

“Đồ hèn hạ!!! Mày đang đến kì động dục!!!!” Jongin mỉm cười ngại ngùng và kết thúc tốt đẹp bằng cách quàng tay quanh người Kyungsoo.

Luhan gần như ném tất cả mọi thứ đi khi Kyungsoo tan chảy trong vòng tay Jongin và phát ra những tiếng rên rỉ nhẹ.

“Tụi mày thật thô tục! Đi làm chuyện đó ở nơi khác đi! Tao không muốn nhìn.!!!”

“Cảm ơn,” Jongin nói, đứng lên với Kyungsoo trong vòng tay của mình, “tụi tao sẽ trở lại sớm thôi.” Kyungsoo cũng bước đi, đầu dựa vào Jongin, người lắc lư nhẹ nhàng. Luhan thở dài và gục đầu xuống bàn.

“Luhan!” Một tiếng nói cất lên, Luhan mệt mỏi ngẩng đầu lên, và nhìn Baekhyun.

“Ồ” nó nói, hởi mệt để chào tử tế.

“Mày nghe tin gì chưa?” Baekhyun nói. “Sehun lại chia tay bạn gái rồi!”

Sehun? Luhan nhíu mày trong giây lát – Sehun là thằng nào? Và rồi nó nhớ ra. Sehun là một Alpha, người được biết đến là Alpha tuyệt vời nhất từng tồn tại nhưng cũng là một thằng trăng hoa. Rất nổi. Luhan nghĩ thằng đó là kiểu người sáo rỗng nhưng mọi người đều bảo Sehun là thằng chỉ cần nhìn thôi là đã làm người ta say mê đến cực độ.

“Thì làm sao?” Luhan hỏi, lại gục đầu xuống bàn.

“Làm sao ư? Điều đó có nghĩa là các omega có cơ hội đánh cắp trái tim hắn chứ sao nữa! Mày biết hắn chơi cả nam lẫn nữ mà. Nhưng tao nghĩ nó chủ yếu là chơi gay.” Baekhyun nói, ngồi xuống với Chanyeol – làm thế nào mà Luhan không nhận ra cậu ta – theo sau.

“Tao không hiểu!” Luhan nói to. “Tại sao tụi alpha phải hẹn hò và làm những trò đó? Chúng ta thì lại không được phép làm gì cho tới khi tìm thấy Alpha của mình.”
“Ừ. Bọn Alpha có sức mạnh.” Baekhyun trả lời vấn đề đó một cách hiển nhiên. “Những gì chúng ta có thể nói là gì? Chúng ta thấp hèn.”

“Omega thấp hèn ở đây để được sai bảo.” Luhan hoàn tất nốt câu nói, đảo mắt và thở dài. “Tao biết, tao biết. Chỉ là khó chịu một chút. Và nói thẳng nhé, tao không quan tâm thằng Sehun này là ai.”

“Nếu hắn là một Alpha tuyệt vời thì sao?” Baekhyun mở miệng nói điều gì đó nhưng ngay lập tức tầm nhìn của Luhan sáng và sắc lên, đó là một cơn chóng mặt.

Nó có thể ngửi thấy mùi dầu gội của Baekhyun ở đây hay đó là mùi sữa tắm của Kyungsoo? Luhan ngẩng đầu lên, thế giới chao đảo xung quanh nó. Nó thấy Baekhyun nhìn ra phía sau. Luhan muốn nhìn theo cậu ta nhưng tất cả năng lượng của nó đã bị rút cạn đi đâu hết. Tất cả mọi thứ mờ đi trong một giây và khi Luhan có thể định thần lại, mọi thứ rõ ràng hơn một cách đáng kể. Qúa rõ ràng. Luhan rên rỉ, quay đầu lại để xem chính xác thì chuyện gì đang xảy ra bởi vì tiếng mọi người thì thầm thì thầm thật cmn to quá.

“Cậu!” Một thằng con trai với mái tóc mật ong rít lên và Luhan hoàn toàn bị mê hoặc. Luhan có thể cảm thấy cậu ta đang căng ra và cậu ta nhảy lên, chạm tới ngay sát nó và lật nó từ ghế xuống sàn nhà. Sàn nhà quá là bẩn và tất cả mọi người đang theo dõi nhưng Luhan không thể ngừng tiếng rên của mình khi cậu thanh niên lạ hoắc kia cúi đầu, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ nguy hiểm.

“Là của tôi!” Cậu ta gầm gừ, cắn phập chiếc răng nanh dài của mình vào chiếc cổ mềm mại của Luhan. Luhan cảm thấy như mình đang bay, nó cầm tóc của cậu ta, nâng cổ mình lên để cậu có thể dễ cắn hơn. Cậu ta rút ra quá sớm và Luhan có thể thấy trong ánh mắt của cậu phản chiếu đôi mắt màu đỏ của mình. Cổ họng của nó đột nhiên cháy bỏng và Luhan rên rỉ.  Một cái gì đó ươn ướt chảy vòng qua cổ Luhan, cơn đau rút xuống, và cậu thanh niên kia lắc lư phiá trên nó, đôi mắt nhàm chán nhìn vào nó.

“Của tôi!” cậu ta lăp đi lặp lại, giọng trầm thấp.

“C-của cậu.” Luhan thở, nằm hẳn xuống sàn.

Rồi nó mở mắt ra, nhìn thấy tất cả ánh mắt đang đổ dồn vào mình, nó nhận ra chuyện gì đã xảy ra.

“Khốn kiếp!”

 

7 bình luận

Filed under Dịch, Drop

7 responses to “[Dịch|Drop|HunHan] Sói (Chương 1)

  1. linhyoonsic

    aaaaaa, lại thêm một fic về người sói nữa nè ><
    mau mau có chap mới em đọc mới XD

  2. Kyaa mới chỉ là chap 1 nhưng em thật sự bị hấp dẫn nha~. Chị có thể cho em biết lịch Post được không? :))

  3. Oaoa a ak, c post nhanh nha. E hóng lắm á

  4. Oh Linnie

    Mới chap 1 thôi mà đã thấy ấn tượng rồi, ss mau ra chap mới nha em hóng

  5. Pingback: [Dịch|Drop|HunHan] Sói (Chương 2) | allblack0114

Nhận xét (๑╹っ╹๑)